Cảm Xúc

Chỉ là nói về công việc

chỉ là nói về công việc

Mình hầu như rất ít chia sẻ những câu chuyện cá nhân, và mấy năm rồi mình mới có thể viết blog lại, vì 24:00 trôi qua của mình là đủ mọi cung bậc cảm xúc rồi, nói mãi cũng không thể hết. Mình chỉ thích nói về công việc mà thôi. Đừng hỏi mình những câu hỏi: Bạn khỏe không, khỏe, ba mẹ bạn khỏe không, ba mẹ mình khỏe, thế là hết câu chuyện. ^.^ Mỗi thằng, mỗi đứa, cầm cái điện thoại, máy tính bảng ngồi coi short video/reels,… chán đời tính tiền đi về. Đây không phải là cuộc sống của mình, nó không tạo ra cảm xúc cho mình.

Có lẽ bạn không biết rằng, mình là một trong những người mà một khi mình đi du lịch bất kỳ nơi đâu, đi xa thành phố mà mình rất yêu thương, mình đều phải mang theo laptop theo, đôi lúc mình không sử dụng đến, nhưng nguyên tắc của mình: Mình phải mang theo để xử lý nếu có trục trặc.

Đôi lúc mình chạy qua những con đường đèo, biển cả, núi non, phong cảnh thật sự rất hùng vĩ, nhưng bạn không biết rằng, ở đằng sau chiếc xe thuê 100.000đ/ngày của mình, là một chiếc va li to đùng, và trong đó có chứa laptop của mình. Mình sống rất cảm xúc, cảm xúc lúc này của mình rõ ràng là sẽ vơi bớt đi phần nào, nhưng mình luôn suy nghĩ cho mọi người, cho bạn bè, cho những khách hàng của mình. Và mười mấy năm trôi qua, tỷ lệ này của mình gần như tuyệt đối 100%.

Bạn có thể đánh giá, nhưng mình không hối hận cho tất cả những điều này và chịu trách nhiệm trước những lời nói trong cuộc sống. Hồi tháng 1 vừa rồi, mình có vừa chia sẻ với một bạn khách hàng mới của mình rằng: Dù cho đồng tiền chỉ là 5 ngàn đồng, thì mình vẫn sẽ làm cho nó tốt nhất. Vì thế, mình rất khó tính trong công việc, mình luôn mong muốn mọi thứ mình làm phải là tốt đẹp nhất, tuyệt vời nhất, đẹp đẽ nhất, nên bạn hãy thông cảm trong những lần mình nặng lời, nhưng nó không mang ý nghĩa là mình xem thường bạn, hay ai đó. Hoàn toàn không có chuyện đó.

Mình không thể chịu đựng được những cái sai trái, dù mình đã giải thích, hướng dẫn rất nhiều lần. Bạn có thể, thậm chí có quyền làm sai, sai để hoàn thiện hơn, bởi có ai là hoàn hảo hay tuyệt đối đâu, nhưng bạn phải làm sao để cái sai không bị lập lại. Bạn cần phải tập trung, lắng nghe, mình khẳng định không ngại thời gian nhưng bạn cũng phải có sự cố gắng.

Hiện tại là 12:30 sáng, mình mới vừa giải quyết cho một website của khách hàng bị trục trặc, dĩ nhiên, đây không phải là lỗi của mình, mình đi theo nghề này sắp tròn 15 năm rồi, mình ít khi sai. Tuy nhiên, mình vẫn liên hệ bộ phận hỗ trợ để giải quyết cho mình, để một khi 08:30 sáng, khách hàng làm việc lại, thì website của họ đã chạy lại bình thường. Cuộc sống của mình vẫn sẽ tiếp diễn như thế trong những năm về sau, bạn còn tin tưởng mình, thì mình sẽ không bao giờ làm bạn thất vọng. 

Website

Đồng tiền với sự sai trái, thì sự sai trái nó phải lớn hơn đồng tiền. Mình chợt nhớ lại khi xưa khi mình không còn tiền nữa, kiệt quệ, nhưng mình không dám bán một cục sạc điện thoại iPhone khi mà mình không rõ đây là chính hãng hay là Trung Quốc, mặc dù là mình đã test rất kỹ rồi, mình là dân IT mà??. Nhưng mình vẫn rất sợ chiếc điện thoại của họ bị hư, bị cháy nổ, thì bữa cơm qua ngày từ tiền lời này nó không còn xứng đáng nữa. Sự áy náy này nó sẽ kéo dài đến hết cuộc đời, dù… chưa chắc nó xảy ra có phải không? Tuy nhiên, mình vẫn quyết định không bán, mình nhắn cho chị này là để mình vào cửa hàng điện thoại để mình mua bộ sạc cáp tốt nhất cho chị đó, mấy trăm ngàn ấy, linh kiện Iphone vào thời điểm đó rất là mắc.

Và dĩ nhiên là mình đã lỗ rồi, mình cũng không còn bán linh kiện điện thoại nữa từ ngày đó, dư ra mấy chục bộ sạc cáp. À mà có một cái mình cho ba, một cái cho thằng bạn thân, tính ra đến giờ hình như ông ấy vẫn còn sử dụng tốt. Có lẽ là mình suy nghĩ quá thấu đáo, quá chi tiết, nhưng mình đã quyết định thì mình không có hối hận.

Câu chuyện này của mình đã xảy ra 13 năm rồi, vào một buổi tối mát mẻ ở Coop Mart Chu Văn An, quận Bình Thạnh, Thành phố Hồ Chí Minh, nhưng mình vẫn nhớ mãi đến bây giờ vì ngay sau đó, mình không ngại khi mà mình chia sẻ rằng mình phải đi cầm cái laptop của mình vì mình không còn tiền nữa như đã nói trên, và 2 tháng sau mình quyết định bán luôn.

Thế nhưng, câu chuyện chưa dừng lại ở đây, và rồi những tháng sau đó, chính xác là 6 tháng, may mắn tạm gọi là mình đã đổi đời, mình kinh doanh thuận lợi hơn một chút (kinh doanh thì đương nhiên phải có tháng lỗ, lỗ sấp mặt, và cũng có tháng lời, tháng huề vốn, nhưng tất cả những vấn đề đều trong tầm kiểm soát của mình) và nó kéo dài tới tận 2020 trước dịch.

Chợt nhớ lại slogan của một người bạn: Dược sỹ bán đồng hồ, không lo bị thuốc. Nhảm! Smile Bạn làm nghề nào kệ bạn, nhưng một khi bạn làm ăn kinh doanh thì bạn phải làm cho tốt, phục vụ tốt, không lừa dối và đặt sự tự trọng lên hàng đầu, thế thôi.

01:30 AM 21.03.2025

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
error:
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x